Tất cả chư Phật không sót một ai đều được sinh ra từ chân tánh này
“Xét về thực tánh, tất cả chư Phật mười phương đều sinh ra từ bản tánh của Đại Phổ Hiền Như Lai và không được sinh ra bằng bất cứ cách nào khác.”
“Xét về thực tánh, tất cả chư Phật mười phương đều sinh ra từ bản tánh của Đại Phổ Hiền Như Lai và không được sinh ra bằng bất cứ cách nào khác.”
Nếu không có Samantabhadra Đại Phổ Hiền Như Lai thì không có bất cứ một thành quả nào từ tất cả những nỗ lực tu hành của chúng ta. Chính nhờ có sức mạnh của tính thanh tịnh này làm nền tảng mà con đường tu của chúng ta có bản chất thành tựu tự nhiên. Chúng ta cần phải hiểu rằng Pháp thân, hay Đại Phổ Hiền Như Lai, hay Phật tánh, hay bản tâm đều là một.
Samantabhadra chính là là tánh của tâm vốn liên hệ với tánh Không. Bản tánh của tâm là không ô nhiễm. Nó vô cấu nhiễm từ vô thỉ, vì vậy nó tuyệt đối toàn thiện.
Khi việc tu hành của chúng ta tiến bộ thì ta sẽ hiểu mọi thứ tốt hơn; ta sẽ hiểu Pháp, hiểu tất cả mọi thứ sâu sắc hơn, rõ ràng hơn và thâm diệu hơn. Đồng thời, chúng ta cũng hiểu được bản chất của các pháp thế gian như quyền lực, tiếng tăm và tất cả những thứ khác của thế tục
“Những ai đã nhận giáo lý từ Phật nhờ hiến dâng bản thân cho việc uốn thẳng cuộc đời và suy nghĩ của mình thì sẽ có thể giữ Pháp trong tâm và thực hành Pháp đó. Theo cách như vậy, có rất nhiều người đã chuyển hóa cuộc đời của họ. Có những người xưa kia vốn hay nổi sân thì nay trở nên kham nhẫn hơn.”
Chúng ta cần phải xây dựng những thứ mới mẻ ở trong tâm, một thứ gì đó mới của đạo Pháp, cách hiểu mới, chứng ngộ mới. Đây chính là lý do để chúng ta thực hành Pháp.
Nguyên nhân chúng ta cần phải thực hành Pháp là vì chúng ta rất ích kỷ và tâm ngã chấp của chúng ta rất kiên cố. Quá nhiều tâm chấp ngã sẽ tạo ra nhiều bất ổn.
Nhiều người đã thay đổi cách nhìn về cuộc sống và cách nhìn về tầm quan trọng của của cải và tiền bạc, và họ trở nên dịu dàng hơn, bình lặng hơn và ít bận rộn hơn. Thậm chí, đôi lúc họ có thời gian để ngồi xuống yên lặng và an bình.
Cái điều phục được phiền não chính là chánh niệm. Chánh niệm cho bạn trí tuệ, chánh niệm che chở bạn khỏi những cảm xúc tiêu cực, vậy hãy giữ chánh niệm.
Đối với người tu, đặc biệt là người tu Đại thừa và Kim Cương thừa, chướng ngại đôi khi không phải là xấu, vì ta có thể sử dụng nó như một đối trị, một phương tiện tốt để tiến trên đạo lộ – bởi vì đau khổ và chướng ngại có thể đưa ta đến con đường đạo đúng đắn.