Tất cả chư Phật không sót một ai đều được sinh ra từ chân tánh này

“Xét về thực tánh, tất cả chư Phật mười phương đều sinh ra từ bản tánh của Đại Phổ Hiền Như Lai và không được sinh ra bằng bất cứ cách nào khác.”

Mọi nỗ lực tu hành của chúng ta đều là vô nghĩa nếu không có Samantabhadra Đại Phổ Hiền Như Lai

Nếu không có Samantabhadra Đại Phổ Hiền Như Lai thì không có bất cứ một thành quả nào từ tất cả những nỗ lực tu hành của chúng ta. Chính nhờ có sức mạnh của tính thanh tịnh này làm nền tảng mà con đường tu của chúng ta có bản chất thành tựu tự nhiên. Chúng ta cần phải hiểu rằng Pháp thân, hay Đại Phổ Hiền Như Lai, hay Phật tánh, hay bản tâm đều là một.

Samantabhadra có nghĩa là Đại Toàn thiện

Samantabhadra chính là là tánh của tâm vốn liên hệ với tánh Không. Bản tánh của tâm là không ô nhiễm. Nó vô cấu nhiễm từ vô thỉ, vì vậy nó tuyệt đối toàn thiện.

Hy vọng đó đem lại rất nhiều sợ hãi trong tâm

Khi đặt quá nhiều lòng tin vào mọi thứ, cho rằng mọi thứ bên ngoài thực sự tồn tại, ta thấy cái gì cũng quan trọng, cũng quý giá. Hy vọng đó đem lại rất nhiều sợ hãi trong tâm

Khi tâm hẹp hòi, bé nhỏ thì bất cứ cái gì cũng trở thành to chuyện

Cần hiểu rằng nguyên nhân chính khiến chúng ta là kẻ bình phàm, là vì chúng ta sở hữu nhiều thứ nhỏ bé, và đầu óc chúng ta rất hẹp hòi, bé nhỏ. Khi tâm hẹp hòi, bé nhỏ thì bất cứ cái gì cũng trở thành to chuyện

Thực hành Pháp là chấp nhận nghịch cảnh và chuyển nó thành trợ duyên cho tu hành

Đối với người tu, đặc biệt là người tu Đại thừa và Kim Cương thừa, chướng ngại đôi khi không phải là xấu, vì ta có thể sử dụng nó như một đối trị, một phương tiện tốt để tiến trên đạo lộ - bởi vì đau khổ và chướng ngại có thể đưa ta đến con đường đạo đúng đắn.

Chúng ta muốn là báo thật: hãy tỉnh giác về cái gì là pháp thật và cái gì không phải là pháp  

Có rất nhiều sự cạnh tranh, có rất nhiều chính trị trong Pháp giữa các truyền thống và bên trong mỗi tổ chức. Mọi người tranh đấu lẫn nhau, cạnh tranh với nhau, có những ý nghĩ đố kỵ và vân vân.

Sai sót của người có trọng trách, tước hiệu sẽ trở nên lớn hơn so với lỗi lầm của người bình thường  

Đạt tới sự chứng ngộ đích thực, chứng ngộ cao là một việc rất khó khăn đối với những người được gọi là geshe hay những bậc, những vị đạo sư cao trọng

Thấy lỗi lầm người khác cũng là cách để xem bản thân mình đang tu hành chân thật hay không  

Chúng ta phàn nàn (cười) về tất cả mọi người rất nhiều nhưng chúng ta có lý do để nói về những gì sai trái. Nếu chúng ta không biết cái gì là sai thì khi đó chúng ta cũng sẽ không biết được cái gì là thật, cái gì là Pháp đích thực.

Tất cả mọi sinh diệt của tri giác không làm ô nhiễm nổi cảnh giới viên mãn đó

“Tất cả mọi sinh diệt của tri giác không làm ô nhiễm nổi cảnh giới viên mãn đó dù chỉ một chút bằng sợi tóc của vọng tưởng nhị nguyên.”

Khi nói rằng, “đây là biên kiến, kia là trung đạo” thì điều đó cũng không đúng với giác tánh đích thực

Nói một cách rốt ráo, cái cần chứng ngộ chính là giác tánh bổn lai – đó là đại an bình dứt bặt mọi biên kiến trong tất cả các khía cạnh của tâm, là đại an bình tịch diệt mọi chấp trước về trung đạo và biên kiến.” Như vậy, giác tánh bổn lai, hay Rigpa, là đại an bình tịch diệt mọi biên kiến, bất cứ loại biên kiến nào.

Tâm không có năng lực để thấy các pháp tồn tại như thế nào mà nó chỉ biết được phần bên ngoài

Ngài Mipham Rinpoche nói rằng tâm vốn nhị nguyên. Bất cứ loại tâm nào – dù là tâm tiêu cực hay tâm tích cực hay tâm trung dung – chừng nào nó là tâm thì bản chất của nó là nhị nguyên.